Skip navigation

Ngày đầu tháng 7, trời mưa dầm dề. Ngày của 1 cuộc nói chuyện thẳng thắn ngắn gọn và 1 cuộc nói chuyện mệt nhoài với những điều không thể lý giải được. 2 nhân vật đối thoại, 2 nội dung không liên quan – cả 2 cuộc nói chuyện cùng khép lại quá khứ.

Đã đến lúc ta bước đi trên những con đường mới … vì mục tiêu nghề nghiệp mà ta đã vạch sẵn và quyết tâm theo đuổi nó … và vì ai đó không xứng đáng với tình cảm của ai đó nữa.

Trong muôn vàn của đầy đủ vật chất và sự quan tâm, ta thấy mình chỉ thiếu 1 cái vai để tựa lên và khóc … thế thôi …

5 Comments

  1. Finally…:-/

  2. dun know what to say. Simply good luck for your journey. when I need a shoulder. I search from my mom, my sis, or my friends. in some case, I lean on my knee😦

  3. ???

  4. Thanh oi, tao co the doan duoc ly do. share the same feeling with u. love

  5. Hope you’ll find a much better shoulder to cry on…very soon…


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: